Lớp tôi
Này thím!!!Đăng kí đê
Mấy bạn Hai lúa nào không biết thì (Đăng kí) nó ở trên thanh menu (Đầu trang)đó
Lớp tôi

NƠI GIAO LƯU, HỌC HỎI, CHAT CHIT VÀ....TÁN GÁI
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[�] Hướng dẫn chế truyện troll đây. Wed Nov 28, 2012 8:58 am
[�] Kể về hình ảnh bà trog Bếp lửa' của Bằng Việt Wed Nov 07, 2012 12:07 pm
[�] Em hãy kể lại bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy Wed Nov 07, 2012 11:40 am
[�] Wh - questions, Gerund, To - infinitive Tue Nov 06, 2012 6:51 pm
[�] Gerund and Infinitive--unit 5 Tue Nov 06, 2012 6:44 pm
[�] Cach dung Photoscape Tue Nov 06, 2012 5:48 pm
[�] cách làm đô rê mon chế Mon Nov 05, 2012 9:25 pm
[�] Key Norton Internet Security 2012 Mon Nov 05, 2012 12:50 pm
[�] TLV số 3-Đề 4:Kể về cuộc gặp gỡ các anh bộ đội....nhân ngày 22/12....... Sun Nov 04, 2012 6:19 pm
[�] Đề 3 TLV số 3:Nhân dịp 20/11.....kể...kỉ niệm với thầy cô giáo cũ Sun Nov 04, 2012 6:04 pm
[�] Bài TLV số 3-Đề 2: Em hãy tưởng tượng mình gặp gỡ người lính lái xe trong tiểu đội xe không kính..... Sun Nov 04, 2012 6:00 pm
[�] Bài TLV số 3-Đề 1: Kể về 1 lần em trót đọc nhật kí của bạn Sun Nov 04, 2012 5:52 pm
[�] Phần mềm lịch sử địa lý Việt Nam Sun Nov 04, 2012 12:37 pm
[�] IDM full crack 2012 Sun Nov 04, 2012 12:32 pm
[�] Phần mềm hóa học của người Việt Sun Nov 04, 2012 12:07 pm
[�] Bí Kíp Quay Cóp ! Thu Nov 01, 2012 10:48 pm
[�] Thông tin thành viên Thu Nov 01, 2012 10:38 pm
[�] Mách teen cuối cấp ‘địa chỉ’ cất giữ kỉ niệm-Lưu giữ địa chỉ của lớp Thu Nov 01, 2012 9:37 pm
[�] Những điều cần làm để lưu giữ kỷ niệm trước khi ra trường Thu Nov 01, 2012 9:29 pm
[�] Phương pháp giải hệ phương trình Wed Oct 31, 2012 8:08 pm

____________________________________________________________________________
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Bài gửiThời gian: Mon Aug 13, 2012 6:40 pm
#1
namvt456
namvt456
QUYỀN LỰC
avatar
50/10000
Tổng số bài gửi : 50
Join date : 04/07/2012
Age : 20
Santa's life (chapter4,5,6)
CHƯƠNG IV
BUỔI TỐI TRƯỚC ĐÊM GIÁNG SINH

Sau khi dân làng giải tán về nhà, Ni-cô-la dừng lại ngay trước cửa ngôi nhà nơi cậu đã sống năm trước. Cậu thấy bên cạnh mình người đàn ông gầy gò ảm đạm, như thể chẳng bao giờ có được nụ cười trong đời ông ta. Đó là Bertram Marsden, người khắc gỗ trong làng, người mà tất cả những đứa trẻ đều gọi là "ông khùng Marsden" bởi vì ông sống một mình, hiếm khi trò chuyện với ai, lại hay rượt đuổi những đứa trẻ ra khỏi cửa với cái nhìn đe dọa và những lời nói cục cằn.

"Chắc mày đã quên mất là hôm nay mày dời đến nhà tao?" Marsden hỏi một cách thô lỗ

Ni-cô-la ngước lên. Ơ không, cậu không quên, và cậu biết rất rõ vì sao Marsden đề nghị nhận cậu. Lý do duy nhất ông quyết tâm, thậm chí nôn nóng, nuôi nấng bảo bọc Ni-cô-la bởi vì hầu hết năm năm nay ông đã theo dõi công việc mà cậu đã làm với con dao cũ, ông nhận ra rằng Ni-cô-la sẽ là người tập sự giỏi và ít tốn kém cho ông.

Một lần nữa, Ni-cô-la gói ghém những đồ đạc ít ỏi lên trên chiếc xe trượt mới, nói lời tạm biệt với gia đình cậu sắp từ giã, và theo về ngôi nhà tiều tụy của ông khùng Marsden ở ngoài rìa làng

Khi bước vào ngôi nhà, Ni-cô-la bước ngay vào trong gian làm việc chính của người thợ khắc gỗ. Ở đây cậu nhìn thấy chiếc ghế dài, bàn làm việc, những dụng cụ của ông và một số gỗ đã được phân lọai

Marsden chỉ cái cửa trong góc và nói: "Mày có thể cất những đồ đạc trong đó".

Ni-cô-la vẫn đứng yên giữa căn phòng hỗn độn, nhìn quanh mất hết tinh thần

"Có một cái giường để mày ngủ. Tốt hơn là mày cất chiếc xe trượt xinh đẹp kia đi cho. Chúng ta không có thì giờ mà nô đùa trên tuyết. Thôi nào Ni-cô-la, đừng có đứng trố mắt ra như thế. Cất mọi thứ của mày đi, ở đây mày còn phải học nhiều. Tao sẽ làm cho mày trở thành một người thợ mộc giỏi. Không còn thì giờ cho những con búp bê ngốc nghếch và những đồ chơi bằng gỗ nữa đâu. Mày sẽ phải kiếm sống nuôi thân. Ồ nhân tiện mày cũng nói cái lũ trẻ vẫn lẽo đẽo theo mày tránh xa nơi này ra, mày có hiều tao nói gì không hở thằng nhóc?

Ni-cô-la cúi đầu lặng lẽ làm công việc cất đặt những thứ đồ đạc của mình.

Từ đó, Ni-cô-la bắt đầu làm việc với lão thợ khắc già điên khùng và nhận ra rằng con dao cha cậu để lại là một thứ dụng cụ thô thiển không làm sao có thể so sánh với những con dao và những cái đục bén ngót xinh đẹp mà Marsden đang dùng. Cậu học việc hàng giờ liền, còng lưng trên chiếc ghế dài bên cạnh người thầy của mình, kiên nhẫn với một mẫu gỗ đến khi nó mỏng như một miếng gương. Ni-cô-la rất buồn vì không thể quen với sự cô đơn khủng khiếp trong ngôi nhà này và mong nhớ những ngày sống cùng những bạn bè thân thiết đầy ắp những tiếng cười xung quanh. Sau nhiều tháng trôi qua, để cho Marsden không nhận thấy, Ni-cô-la dần dần lau chùi và đánh bóng ngôi nhà trong chừng mực mà ông chủ có thể tha thứ được.

Một đêm nọ khi Marsden ngồi bên bếp lửa, lặng lẽ hút thuốc với chiếc tẩu dài cong của ông, ông nhận thấy Ni-cô-la vẫn khom lưng mê mải làm công việc gì đó.

"Lại đây chú bé" ông nói với cái giọng cộc lốc nhưng có vẻ tử tế "Tao không phải là một ông thầy khắc nghiệt đến nỗi bắt mày làm việc cả ngày lẫn đêm như thế. Mày đang làm gì thế hử. Sao không đi ngủ đi?

"Đó chỉ là một miếng gỗ nhỏ bác ném đi thôi mà" Ni-cô-la vội nói, "Cháu đang cố làm một bản sao chiếc ghế mà bác làm hôm nay, nhưng chỉ là một cái ghế nhỏ_ một món đồ chơi". Cậu bé kết thúc và bỗng hoảng sợ, bởi vì cậu biết rất rõ rằng chữ "đồ chơi" đối với ông già Marsden là ám chỉ đến bọn trẻ. Vì một vài lý do lạ lùng nào đó mà khi nói đến bọn trẻ với sự có mặt của ông là ông rơi ngay vào cơn thịnh nộ dữ dội.

Tuy nhiên, đêm nay ông lại tỏ vẻ bằng lòng với cái nhìn buồn bã: "Để tao xem thử. Hừm, cũng không đến nỗi tồi đấy, nhưng chỗ gồ lên mặt ghế bên này to hơn bên kia. Đây này, đưa tao cái con dao nhỏ". Ni-cô-la vội vàng đưa cho ông con dao nhỏ và nhìn người thợ già điêu luyện khéo léo chữa lại cái chỗ vụng về ấy một cách khâm phục.

"Đấy" cuối cùng Marsden nói và đưa cái ghế nhỏ ra xa để xem xét, "phải làm như thế mới được"

Thế rồi, thay vì đưa chiếc ghế nhỏ cho Ni-cô-la, người đang mong đợi nó, ông vẫn giữ nó trong tay với một ánh mắt già nua buồn vời vợi khi ông nhớ đến những món đồ chơi ông đã làm cho hai đứa con trai của ông cách đây nhiều năm. Một nụ cười nở dần trên khuôn mặt già nua mệt mỏi làm Ni-cô-la chớp mắt nhìn. Phải, một nụ cười thật sự đang kéo xếch hai khóe miệng nghiêm nghị mà nhiều năm nay vẫn trễ xuống.

Marsden ngước lên và nhìn vào khuôn mặt ngây thơ với đôi mắt xanh.

"Cháu là một cậu bé ngoan, Ni-cô-la ạ, và.." ông nói gần như e thẹn, bởi vì không dễ dàng gì khi một người đàn ông thô lỗ lại thay đổi quá mau chóng như vậy, "Ta nghĩ, ta sẽ giúp cháu làm những món đồ nhỏ bé này. Chúng ta sẽ cùng làm trong những buổi chiều mùa đông dài này, phải không Ni-cô-la? Cháu có thể phân phát chúng vào ngày Giáng sinh trên chiếc xe trượt tuyết xinh đẹp của cháu. Có lẽ, đến khi ấy cháu có thể thích ở lại và sống với ta trong năm tới". Ông già nói thêm với một giọng nhẹ nhàng như thể nài nỉ.

Ông nắm chặt lấy cánh tay Ni-cô-la gần như dữ dội, một vẻ thanh thản dần dần hiện ra trên khuôn mặt của ông già cô đơn khi cậu bé trả lời đơn giản: "Vâng, dĩ nhiên rồi thưa thầy, con sẽ ở lại đây chừng nào thầy muốn"

Từ đó, mỗi buổi chiều mùa đông, người ta thấy hai mái đầu cắm cúi trên chiếc ghế làm việc. Một mái tóc dầy màu xám, bờm xờm và một mái tóc mượt mà vàng óng của cậu bé. Họ tất bật suốt tuần trước lễ Giáng sinh và với sự giúp đỡ của ông già trong việc khắc chạm, Ni-cô-la có thể thêm vào những chi tiết sinh động trong những món đồ chơi và làm chúng đẹp hơn bất cứ đồ chơi nào cậu đã làm trước kia. Cậu sơn những khuôn mặt búp bê để đôi mắt chúng màu xanh, gò má và đôi môi màu hồng thắm như những cô gái nhỏ, những người chẳng bao lâu sẽ ôm siết chúng trong tay. Những bộ bàn ghế nhỏ cũng được đánh bóng bằng những màu nhẹ nhàng mà Marsden vẫn dùng cho những sản phẩm của ông; những chiếc xe trượt tuyết và những chiếc thuyền nhỏ bé cũng sáng lên với những màu sơn mới, màu đỏ, vàng, xanh lá cây và xanh da trời.

Chỉ còn hai đêm trước lễ Giáng sinh, mọi việc đều hoàn tất. Mặc dù mỗi món đồ chơi cho mỗi đứa trẻ trong làng đều được gói lại trên chiếc xe trượt tuyết mới, Ni-cô-la và ông già vẫn cứ làm việc trên chiếc ghế. Lần này, họ cố hoàn thành cái tủ mà một quí bà giàu có ở cách làng 20 dặm đã đặt làm. Khi cái tủ được làm xong thì đã quá muộn vào ngày trước đêm Giáng sinh

"Ta xin lỗi" ông già Marsden nói khi đọc những ý nghĩ của Ni-cô-la." Ngày mai con sẽ phải mang nó đi. Lẽ ra chính ta phải đi, nhưng bây giờ ta không còn khỏe như trước nữa. Chuyến đi mất cả ngày, vượt qua hai mươi dặm, rồi con phải ở lại đó vài giờ cho lũ ngựa nghỉ ngơi, và vượt qua hai mươi dặm trở về.

"Giá mà bà ấy không muốn chiếc tủ vào ngày mai" Ni-cô-la đáp

"Nhưng mà", người thầy trả lời," Chúng ta đã hứa rồi, nó phải được giao đúng hẹn. Còn những đồ chơi thì đâu có hứa hẹn bây giờ ?"

"Không, nhưng cháu phải tặng cho chúng nó" Ni-cô-la ngắt lời.

"Ta sắp nói đây cậu bé, chúng ta đâu có hứa hẹn với chúng vào ngày Giáng Sinh. Bây giờ những đứa trẻ đã đi ngủ sớm. Tại sao cháu lại không thể?"

"Đúng rồi, sao lại không!" Ni-cô-la nhảy cẫng và hét lên: "Danh sách của mình đâu rồi, xe trượt của mình đâu rồi. Mình phải vội vã lên mới được"

Bên ngoài, ngôi làng đang im ngủ. Không ai thấy một bóng dáng đơn độc, chùm kín để khỏi rét, đang lướt xe trượt từ nhà này đến nhà khác, để lại những món đồ chơi nhỏ trước cửa cho đến khi hết sạch. Khi Ni-cô-la đi xa đến ngôi nhà cuối cùng thì lúc đó đã ba giờ sáng ngày Lễ Giáng Sinh. Chiếc xe trượt của cậu sáng lên, nhưng đôi chân của cậu thì quá mệt mỏi vì lê bước trong tuyết dày, nhưng cậu rất hạnh phúc vì ngày hôm nay là Lễ Giáng sinh và một lần nữa cậu đã giữ được lời hứa với những đứa trẻ trong làng










CHƯƠNG V
CHIẾC VỚ GIÁNG SINH ĐẦU TIÊN

Ni-cô-la đã không rời bỏ người thợ điêu khắc vào Giáng Sinh năm ấy, và những năm sau nữa. Cậu ở lại đề học, để trở thành người thợ giỏi như ông thầy của cậu. Marsden nhận ra giờ đây ông đã quá già đến nỗi không thể suốt ngày khắc đẽo, ông quyết định nghỉ ngơi và về sống với một người em gái ở làng bên cạnh. Ông rất tự hào về Ni-cô-la và biết rằng cậu có thể nối nghiệp ông. Vì vậy giờ đây Ni-cô-la đã nổi danh là: "Ni-cô-la khắc gỗ"

Ngôi làng bây giờ cũng khá rộng và đông đúc đến nỗi Ni-cô-la không biết hết mọi trẻ em trong làng theo cách cũ, bây giờ chỉ còn duy nhất một cách cậu có thể nói nếu nhà nào có những trẻ em thì trẹo một cái túi trên cửa vào trước đêm Giáng Sinh. Với sự gia tăng trẻ em, chiếc xe trượt nhỏ bé của cậu không thể chở nỗi số lượng đồ chơi khổng lồ và thế là Ni-cô-la phải sử dụng chiếc xe ngựa của ông già Marsden để kéo. Việc để những chiếc túi được trang hoàng rực rỡ đầy yến mạch trên cửa trở thành thông lệ đối với trẻ em. Trong khi con ngựa ăn những hạt yến mạch, Ni-cô-la sẽ bỏ vào bao đầy những đồ chơi mà cậu đã làm.

Cuộc sống của Ni-cô-la không phải chỉ là tất cả những công việc đó. Một ngày kia từ chiếc ghế làm việc cậu nhìn thấy vài đứa trẻ đang chơi đánh trận bằng những quả cầu tuyết trên nền tuyết mới. Chúng trông rất vui nhộn đến nỗi cậu không thể cưỡng nỗi ý muốn tham gia vào. Một trong những đứa trẻ mà Ni-cô-la chưa gặp bao giờ đang đứng nhìn một cách nhút nhát.

"Lại đây," Ni-cô-la nói, đưa cho cậu bé một nắm tuyết lớn, " thử cầm lấy cái này và cứ coi như cái đích ở đàng kia"

"Ồ không! Em phải kiếm củi và về nhà thật nhanh chóng" cậu con trai bé nhỏ vừa nói vừa kéo chiếc xe trượt trống không đi xa dần.

"Đứa trẻ mới đó là ai thế?" Ni-cô-la hỏi những đứa trẻ khi cậu bé đã đi khá xa.

"Đó là Frederick. Nó mới đến đây. Một tai nạn ngoài biển làm bố nó bị liệt và bây giờ suốt ngày cứ nằm trên giường. Gia đình nó thật sự nghèo đến nỗi Frederick và em trai nhỏ Wilhelm của nó không có thì giờ để chơi đùa, bởi vì chúng phải giúp đỡ mẹ"

Sau khi Frederick kéo xe củi về nhà, tâm trí nó chỉ nghĩ đến một điều duy nhất. Cậu đã nghe khá nhiều về Ni-cô-la và chuyện Ni-cô-la đặt những đồ chơi vào trong những chiếc túi treo trước cửa nhà. Chỉ còn vài ngày nữa là đến lễ Giáng Sinh và Frederick có thể tưởng tượng ra khuôn mặt của em trai mình nếu nó có đồ chơi mới vào buổi sáng ngày lễ, nhưng làm sao cậu có thể sắp xếp để Ni-cô-la biết rằng có một đứa nhỏ trong nhà? Cậu cố tìm kiếm khắp nơi một chiếc túi nhưng chẳng có.

Vào đêm trước ngày lễ Giáng sinh cậu cố gợi ý cho mẹ quan tâm đến vấn đề này.

"Mẹ ơi" cậu chậm rãi bắt đầu."Mẹ, mẹ có nghĩ là chúng ta có một cái túi trong nhà không?"

"Một cái túi! Loại túi gì thế Frederick?" Bà hỏi với vẻ ngạc nhiên.

"À, thật ra đó là một cái túi thêu, nhưng con tin rằng bất cứ loại túi gì cũng được. Chúng ta sẽ treo nó bên ngoài cửa vào đêm trước ngày lễ Giáng Sinh, khi Win thức giấc vào ngày mai, trong đó sẽ có một món đồ chơi xinh đẹp cho em. Ni-cô-la khắc gỗ sẽ làm cho tất cả các trẻ em trong làng và con nghĩ giá như có một cái túi ?"

Mẹ cậu thở dài, "Những thứ như bột và khoai tây đựng vào trong những chiếc bao, còn những thứ túi này nhiều năm rồi chúng ta không còn thấy. Có Chúa chứng giám, với tất cả những lo toan khác, mẹ nào có thì giờ mà thêu một cái túi. Dù sao thì mẹ cũng dám chắc rằng anh chàng Ni-cô-la này sẽ chẳng đến với những đứa trẻ nghèo khó như các con đâu. Nào, đưa em đi ngủ đi. Điều đó có thể làm cho đầu óc con thoát khỏi những ý nghĩ ngốc nghếch đấy".

Quá buồn bã Frederick cố dứt bỏ ý nghĩ đặt một chiếc túi trước cửa nhà đón món quà Giáng Sinh cho cậu em trai bé nhỏ, nhưng cậu không thể quên những gì về Ni-cô-la. Cậu nghĩ đến những điều cậu đã trông thấy ở ngoài rừng, một con người vui vẻ tử tế. Cậu cảm thấy chắc chắn rằng Ni-cô-la sẽ không đi quên khi đi ngang nhà một đứa trẻ nghèo khó. Cậu suy nghĩ mãi, và trong khi ngồi bên lò sưởi giúp em thay quần áo, cậu kéo chiếc vớ len màu sáng ấm áp của em. Khi Wilhelm đưa chiếc vớ lên, cậu nói đùa, "Bây giờ nó sẽ đựng những thứ quà tặng giống như bất kỳ những chiếc túi thêu nào. Sao lại không nhỉ? Cậu thì thầm với chính mình. "Tại sao lại không làm như thế? Và cậu nhảy lên lao ra cửa và buộc ngay chiếc vớ lên cánh cửa.

Một lần nữa Giáng sinh lại đến, mọi vật trong làng đều được tuyết bao phủ, lấp lánh dưới ánh trăng mùa đông. Không còn một ánh đèn đang thắp nào trong làng và mọi người đều say giấc chỉ trừ Ni-cô-la, dĩ nhiên là đang bận bịu đi từ nhà này đến nhà khác để làm cho những chiếc túi căng phồng quà tặng. Anh dừng lại trước cửa nhà Frederick. Dưới ánh trăng sáng anh thấy một vật gì đó trông buồn cười đung đưa trên cửa. Một chiếc vớ trẻ em! Ni-cô-la lặng lẽ cười một mình, một nụ cười dịu dàng đôn hậu, rồi với tay vào trong túi và nhét đầy vào trong chiếc vớ nhỏ bé, thế rồi vung roi với tiếng leng keng của chiếc xe trượt anh đi qua nhà bên cạnh theo lộ trình của mình.

Khi Frederick mở cửa vào sáng ngày Giáng sinh, cậu và em trai nhỏ nhìn thấy không chỉ một hoặc hai hoặc ba món đồ chơi. Ngay trong đáy chiếc vớ, cậu nhìn thấy 5 đồng tiền to, đủ để cả nhà sống suốt mùa đông. Những đứa trẻ la lên vì sung sướng, trong khi cha chúng cũng ngồi trên giường đầy hân hoan. Đôi mắt sáng của mẹ chúng tràn đầy những giọt nước mắt hạnh phúc khi bà trông thấy Frederick và em ghì chặt nhau, đó là chiếc vớ Giáng Sinh đầu tiên.







CHƯƠNG VI
BỘ ĐỒ MÀU ĐỎ

Vị điền chủ Kenson, người giàu có nhất trong làng, một ngày nọ đánh xe đến nhà Ni-cô-la để đặt một chiếc tủ mới có ngăn kéo. Ni-cô-la bị lôi cuốn bởi âm thanh của những chiếc chuông bạc, những tiếng chân nai trên tuyết. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ và choáng ngợp trước dáng vẻ của vị điền chủ ngồi trên chiếc xe trượt màu đỏ kéo bởi hai con tuần lộc xinh đẹp. Tên chúng là Donner và Blitzen bởi vì chúng đi rất nhanh như sấm và chớp. Ni-cô-la nhìn hai con vật xinh đẹp đó thầm nghĩ sẽ nhanh hơn nhiều nếu chúng kéo anh đi vòng quanh làng vào đêm trước Lễ Giáng Sinh so với con ngựa Lufka già nua, nhiều năm trôi qua ngày càng chậm chạp hơn.

Suốt thời gian vị điền chủ nói chuyện, anh cứ nhìn chăm chú một cách ngưỡng mộ vào bộ đồ màu đỏ bằng da nai ông đang mặc. Chiếc áo choàng hơi dài và có dây đeo ngang lưng, chiếc quần dài rộng và gấp vào trong đôi giày da đen bóng. Cổ áo, cổ tay và lai áo cũng như chiếc mũ xinh đẹp vừa vặn được viền quanh bằng lông chồn trắng mềm.

Sau khi vị điền chủ rời khỏi, Ni-cô-la bắt tay vào công việc nhưng đầu óc anh cứ vương vấn vào bộ đồ đỏ đẹp đẽ kia.

"Tại sao mình lại không thể có một bộ như thế nhỉ?" Anh nói một mình "Đã lâu lắm rồi mình đi khắp nơi mà ăn bận giống như đứa trẻ mồ côi hơn là một người thợ khắc gỗ"

Ngày hôm sau Ni-cô-la đến thăm nhà bà góa Arpen, một thợ may lành nghề nhất trong làng.

"Cháu muốn một bộ đồ màu đỏ, bác Arpen ạ". Anh mở lời "Bác biết bộ đồ mà vị điền chủ mặc chứ?" Người đàn bà gật đầu. "Nhưng cháu không thể kiếm được loại da nai mềm mịn như thế và cháu cũng không thể có lông chồn thật được, vậy bác có gợi ý gì không?"

Người đàn bà nghĩ ngợi giây lát rồi nói:

"Chúng tôi có những súc vải thô mà tôi có thể nhuộm đỏ bằng quả dâu tây. Còn với cổ và tay ta dùng lông thỏ thì trông cũng tuyệt lắm"

"Vậy thì làm đi" Ni-cô-la reo lên, và anh đổ một nắm những đồng tiền vàng lên bàn. "Số tiền này chi phí cho vật liệu và tiền công của bác".

"Nhưng nhiều quá đấy" bà kêu lên, "Chỉ một nửa số tiền này đủ giúp cho cả nhà tôi sống suốt mùa đông này"

"Hãy cất đi bác ạ" Ni-cô-la mỉm cười "Bác đã làm việc cực nhọc trong một thời gian dài, và cháu không là người sẽ chết đi với cái tủ đựng đầy tiền vàng chôn dưới lò sưởi đâu.

Người góa phụ đứng trước cửa nhìn theo Ni-cô-la đang đánh xe ra đi trên tuyết. "Thật là một con người tốt bụng" bà nói thầm, những đồng tiền vàng leng keng trong túi dưới những ngón tay của bà. "Một con người cực kỳ hào hiệp". Thế rồi, bà mua những súc vải về nhà và nhuộm bằng một màu đỏ sáng, nhưng một điều kỳ lạ đã xảy ra. Bà không có ni mẫu theo đúng như bộ duy nhất mà Ni-cô-la đang mặc, vì vậy bà cắt và may theo hình ảnh một con người tử tế luôn hiện diện trong mắt bà. Ni-cô-la tuy không phải là người thấp nhưng anh hơi ốm. Thế nhưng khi bà Arpen cắt và may, bà nghĩ là bà đang may cho một con người vô cùng nhân ái nên bà đã may một bộ đồ vừa vặn với trái tim của anh thay vì vừa với khổ người của anh

Vào ngày bộ đồ được hoàn thành xong với những mũi khâu ân cần trang trí trên viền lông thỏ mềm mại, Ni-cô-la đến để mặc thử. Anh vào trong căn phòng thay đồ nhỏ bé và vài phút sau ra ngoài, anh đã tạo nên một bức tranh kì diệu làm sao.

"Cháu không nhận ra mình nữa bác Arpen à" Ni-cô-la nói một cách hồ nghi, "bởi vì chiếc gương nhỏ trong phòng chỉ soi được từng phần, nhưng dường như nó hơi rộng thì phải", anh nói một cách khéo léo tránh không làm tổn thương tình cảm của bà.

Bà góa phụ nhìn anh và bật khóc. "Ồ, Ni-cô-la, bác đã làm hỏng bộ đồ của cháu rồi. Bác làm hư mất rồi. Bác chỉ nghĩ cháu cao lớn hơn kia. Ôi, bác biết làm sao bây giờ ?"

"Ấy ấy, bác đừng lo lắng về nó. Nhìn chiều dài nè, trông được rồi. Duy chỉ có điều là cháu không được mập lắm thôi. Tại sao cháu lại không ăn tất cả những thức ăn mà dân làng gởi cho cháu nhỉ, cháu bảo đảm là trong vài tháng nữa bác sẽ không nhận ra cháu. Còn những ống quần cũng sẽ tốt thôi ngay khi cháu mua một đôi ủng và nhét chúng vào, cái mũ đẹp làm sao nó vừa vặn và ấm áp với dải lông này."

Vì thế Ni-cô-la vẫn giữ bộ đồ màu đỏ rộng quá khổ và chẳng bao lâu dân làng quen với dáng dấp cao lớn trong bộ đồ và chiếc áo choàng màu đỏ sáng, chiếc mũ trùm vừa văn bằng lông và chiếc thắt lưng cùng đôi ủng da đen bóng loáng. Và bạn hãy thử nghĩ xem điều gì sẽ xảy ra khi hết tuần này đến tuần khác Ni-cô-la ăn đầy những bát cháo yến mạch, rau quả và sữa? Vâng, khuôn mặt anh đầy đặn, ngực anh phồng ra và thậm chí anh bắt đầu có _ nói nhỏ thôi_ một cái bụng phồng to!

Xem lý lịch thành viên
Trả lời chủ đề này
Chủ đề trước Chủ đề tiếp theoTrang 1 trong tổng số 1 trang
Santa's life (chapter4,5,6)
arrow

Lưu ý khi post comment:

  • Không "bóc tem" topic
  • Dùng lời lẽ có văn hoá và lịch sự
  • Xem trang FAQs trước khi hỏi
Bạn không có quyền trả lời bài viết

HTML đang Đóng
BBCode đang Mở
Hình vui đang Mở